3 giờ sáng thức giấc vì tiếng mưa. Không phải mưa bình thường mà là mưa đá. Trời đang nóng hầm hập tự nhiên mưa lại là mưa đá giữa hè nóng oi ả. Tiếng đá rơi lộp độp trên cửa sổ kính trần, thật là mình hơi hoảng. Trước khi đi ngủ mình đã cẩn thận đóng hết các cửa nhưng vẫn chừa phần lỗ thông gió, khe thông gió này bình thường mưa không bao giờ bị tạt ướt vậy mà sáng nay đá theo khe này chui vào, rơi hết lên nệm. Một pheng hoảng hồn! Vội đóng luôn khe thoát khí, gạt đá khỏi nệm, đóng kín cả cửa sổ, chạy và nhà tắm đóng kín cửa sổ, hơ sấy ga nệm vừa bị ướt.
Ở một mình bất cập mấy lúc này ghê! Nhắn emoji mặt khóc cho D - chủ nhà, xong sáng ra thấy D hỏi có việc gì. Kể lể xong thì D bảo tại mày không đóng kín cửa ngay từ đầu, giờ mày đóng kỹ thì lần sau mưa không bị nhỉ nước vào nữa đâu!
Hy vọng là không!
Sáng dậy làm việc ở nhà, thấy trời dự báo còn mưa, lại ở lỡ lên công ty rồi ở nhà mưa nó bị gì thì sao. Mà tự nhiên trưa đổi ý lên văn phòng tính ăn trưa với đồng nghiệp, đạp xe lên xong té ngửa vì thẻ từ thứ 5 tuần trước bị gì mà đã không cho vào cả căn tin lẫn văn phòng. Đồng nghiệp email tứ tung xong bảo mình tuần sau là ổn. Mình tự tin quẹt ai ngờ máy báo invalid, không mở cho vào. Chán đời là cả căn tin lẫn văn phòng đều từ chối mình. Làm mình vừa đạp xe trời nắng chang chang hăm hở lên tưởng được ăn chùa đỡ phải nấu, ai ngờ đã không được ăn, phải vào siêu thị mua đồ ăn trưa tính vào chỗ ngồi ăn rồi làm ai ngờ còn không được vào. Thế là lại đạp xe về.
Về nhắn kể với A đồng nghiệp. Sáng vừa than với nó bảo tao đi xe đạp sợ quá toàn bị chửi, tao chẳng biết theo luật nào. Nó bảo chẳng có luật nào, just survive = )))
Ở Ý nhiều lúc buồn mà vẫn thấy mắc cười.
Tranh minh họa Hoạ sỹ Endre László Szász [1926-2003]

No comments:
Post a Comment