Friday, October 31, 2025

31/10/2025


Stress quá nên ngã bệnh. Đau chỗ này, khó ở chỗ kia. Vậy là bận vậy, thời gian đã không đủ để học còn phải đặt lịch khám (đặt mãi không được vì gọi lên toàn trả lời tự động tiếng Ý bắn nhanh quá nghe không hiểu huhu), rồi phải nhờ bạn đặt hẹn giúp, rồi phải nhắn xin sếp cho về sớm, lội qua phòng khám chờ đợi, đi lấy thuốc. Vất vả nhiêu khê thế mà cầm về đúng 2 vỉ thuốc 14 viên, mỗi ngày uống 1 viên trong 2 tuần. Nhìn hộp thuốc thì mình đoán bác sĩ nghĩ mình đầy hơi acid dạ dày, này là do stress quá.

Haiza

Tối qua lại bị đau, ăn xong là đau, đau quá không ngủ được, sợ đêm mà có chuyện gì thì làm như nào.

Haiza

Giờ tới quyền stress tôi cũng không có, tôi phải lạc quan vui vẻ thì bệnh mới đỡ được nạ.

Thế là mình quyết định, đã không được buồn thế mình tỏa sáng rực rỡ luôn. Giờ mình sẽ tập chuyện chăm chỉ vừa khỏe vừa đẹp, tập trung học tiếng Ý và luyện skills thượng thừa. Mỗi lần ra ngoài dù trong lòng buồn thế nào cũng sẽ dress up, make up, and smile.

Trưởng thành là học cách làm việc mình nên làm thay vì việc mình muốn làm. Là gạt bỏ những buồn bã để tiếp tục bước tiếp, không chỉ thế còn vui vẻ chấp nhận, nhưng vẫn luôn không ngừng cố gắng.

Mình nhớ hàng cây bạch đàn trước nhà ngày nhỏ. Hương bạch đàn luôn thoang thoảng trong gió, lá xào xạc bên giếng nước, bên vườn rau của mẹ. Nhớ tuổi thơ những ngày ngắm cây ngắm trời, chạy theo những cánh diều, nhặt đá, nặn đất sét. Những ngày được thả trôi với những ý nghĩ, không hiểu tại sao chị lại cãi nhau với dì. Những ngày đứng hàng giờ bên cửa sổ xanh dương nhìn ra trời mưa trắng xóa, nghe tiếng mưa dội trên mái nhà. 

Tranh Ivan Ivanovich Shishkin [1832-1898]

Di cư (2)


Mình đã quen với chuyện ở nhà ba mẹ có điều kiện sẽ cho con đi du học rồi ở nước ngoài định cư. Ngay cả gia đình không quá dư giả cũng sẽ cố gắng gom góp cho con đi, để có tương lai tốt hơn. Những tưởng vì VN kém phát triển thì ba mẹ ở nhà mới có mong muốn con cái đi di cư, hôm rồi đi cafe với một đồng nghiệp, nó bảo mình "H à, tao muốn sau này A, con tao sẽ ra nước ngoài, có tương lai tốt hơn là ở Ý."

Một bạn làm thời vụ trong team mình đợt hè cũng kể bạn bè nó phần lớn đều ra nước ngoài làm việc hết, đi UK, đi Hà Lan, đi những nước trả lương tốt hơn ở Ý, làm chừng chục năm rồi về Ý, đủ tiền mua nhà, kiếm một công việc ổn định chứ ở Ý với mức lương này rất khó sống.

Quay lại bạn đồng nghiệp, mình hơi mắc cười vì con nó mới bắt đầu vào lớp 1 mà nó đã lo sau này con nó du học rồi ra nước ngoài làm việc. Thấy tội mình truyền kinh nghiệm liền, bảo "mày làm như mẹ tao nè, nhem nhóm ý tưởng đó cho A. từ nhỏ. Mẹ tao mua cái bản đồ thế giới dán trong phòng tao, để mong tao đi nước ngoài. Môi trường rất quan trọng vì bạn bè tao hầu hết đều du học rồi ở nước ngoài hết." 

Không biết nó có làm theo không chứ thấy nó có vẻ suy nghĩ lắm :))

Hoạ sỹ Jungsuk Lee

Sunday, October 26, 2025

Mùa đông


Mùa đông năm nay nhớ về những mùa đông đã qua.

Mùa đông đầu tiên ở Hà Lan, lần đầu tiên xa nhà, lần đầu tiên trải qua những ngày mua đông rét buốt. Vòi nước làm da nứt toác chảy máu mãi mấy tuần vẫn chưa lành, lò sưởi trong phòng luôn chỉnh ở mức số 5, mức tối đa mà đêm về vẫn lạnh không ngủ được. Đứa bạn bảo "chị kéo cái giường kê sát lò sưởi đi", mình không thích vị trí đó lắm nhưng vì lạnh quá đành kê theo, đúng là đỡ hơn nhiều nhưng vẫn lạnh. Chăn bông Ikea không đủ ấm, quần áo mình mang theo cũng không đủ ấm, tối đến mình trùm cả chăn trên lò sưởi, dùng cả máy sấy tóc sấy chăn gối cho ấm rồi mới chui vào quấn chặt. Mà lạ là lò sưởi nóng chạm vào một chút là phải bỏ ra nhưng vẫn thấy lạnh. Tối nào mình cũng ngồi ở thư viện, ở cái bàn kê ngay cái lò sưởi thật to, chân chạm hẳn vào lò để đủ ấm, chỉ về nhà lúc 10 giờ tối khi thư viện đóng cửa.

Mùa đông Hà Lan không những lạnh mà còn mưa gió, nhớ những lần đứng chờ xe điện mà run lẩy bẩy, những lần đi tắm phải lấy hết can đảm tắt vòi nước nóng vì nước ngưng chảy là toàn thân run lẩy bẩy, quờ quạng nhanh nhanh mặc đồ. Nhưng hôm gió thổi muốn bay cả người, đi đường phải cẩn thận không bị thổi bay đi thật. 

Mùa đông thứ hai, là mùa đông đầu tiên ở Ý. Học hành vất vả, ăn uống lại không đủ chất, thiếu nắng, thiếu ngủ, người khi nào cũng mệt mỏi, buồn ngủ, u uất. Mình nghe lời đứa bạn đi mua đủ loại vitamin về uống, bao nhiêu áo heatech Uniqlo đã chuẩn bị vẫn không đủ ấm. Tối về người quấn cả mấy lớp quần áo chăn mà vẫn lạnh không ngủ được. May có mang cái gối sưởi, cắm điện nó ấm rồi nhét vào chăn mới đủ ấm, chừng đó mới ngủ được. Nhớ căn phòng trọ cũ rích, lò sưởi thì yếu, cửa sổ thì không kín, gió lùa vào lạnh tê tái. Thêm việc học hành vất vả và lo lắng việc làm, mùa đông đầu tiên ở Ý thật sự vất vả.

Đến mùa đông thứ hai, mình đã có kinh nghiệm hơn, đã đi làm nên mua thêm nhiều đồ ấm, mua chăn lông vịt, mua những áo len cashmere ấm áp, chú ý bổ sung vitamin, mùa đông vẫn lạnh tê tái nhưng phần lớn thời gian mình ở nhà, mở sưởi và trùm chăn. Có giai đoạn chuyển qua văn phòng khác để sửa chữa ở tòa nhà mình đang làm việc lúc đó, cái văn phòng tạm bên kia nó lạnh mà mình mặc bao nhiêu lớp áo, áo len vẫn thấy run, lạnh đến mức nhiều lúc mình không tập trung suy nghĩ để làm việc được. Mỗi ngày đi làm về đều đi kiếm áo len dày ấm, mua hẳn 5 áo len trong mùa đông đó.

Mùa đông năm nay lại chuẩn bị đến, hy vọng mình chuẩn bị tốt hơn, thích nghi tốt hơn, tập luyện để cơ thể quen với mùa đông dài và lạnh, uống đủ vitamin bổ sung vì trời thiếu nắng và cơ thể thiếu vitamin D, mua thêm đồ giữ nhiệt thermal, biết những đồ nào phù hợp, sẽ không còn những ngày buồn bã mùa đông lạnh lẽo nữa.

Hôm nay đổi giờ, ngày dài thêm 1 tiếng, một mùa đông lại sắp bắt đầu.


Wednesday, October 22, 2025

22/10/2025


Có lần lướt shorts thấy có gái người Mỹ bảo mục tiêu hôm nay của tao là đi tới Questura mà không khóc. Mình bật cười. Questura là nơi người nước ngoài tới làm giấy tờ cư trú. Ai cũng nói Ý đẹp, đồ ăn ngon, sống ở Ý thích này nọ chứ người nước ngoài sống ở Ý thật thử thách quá.

Mấy nay lại stress quá, stress đến mức nhiều hôm ngồi làm mà stress quá lúc không có ai ngồi xung quanh khóc luôn. Còn làm việc ở nhà thì khóc từ sáng tới chiều. Bao nhiêu thứ dồn dập thử thách quá, mãi chẳng hiểu khi nào mới ổn ổn để thở một chút, để thoải mái một chút, đi chơi đi ăn mà không phải lo lắng quá nhiều. 

Stress quá chỉ muốn tập trung cao độ, không muốn tụ tập ăn uống cà phê gì, tâm trạng đâu mà enjoy các kiểu. Đã thế còn hay bị nói phải thư giãn này kia, có ai ở trong hoàn cảnh như mình đâu mà biết, ở ngoài nói khí dễ quá đi. 

Nhưng rồi mình lại nghĩ, đời này ai cũng có phần có phận. Phận mình vậy mình cứ làm hết sức, rồi cái gì tới thì tới, phần mình mình đã cố hết sức, phận mình mình nhận.

Nghĩ thế thì thôi, mai lại dậy sớm học bài. Đi làm về lại chạy qua lớp piano. Bây giờ còn mỗi piano là để thư giãn ngoài công việc, việc học và quay cuồng đủ thứ ở đây. Nói chứ piano khó thí mồ, ngồi đọc nốt, hai tay đánh hai kiểu, ngồi nhanh nhanh chậm chậm, nhẹ hay mạnh, một lúc phải cân bao nhiêu là thứ. Nhờ vậy mà không còn suy nghĩ lo lắng gì được nữa haha...

Hoạ sỹ Maria Pawlowna Friesen.