Hôm nay viết một chút về việc mình di cư qua đây. Mỗi người sẽ có những lý do riêng, nay sẽ chỉ kể về việc làm việc và cuộc sống ở Ý.
Ai nghe nói ở Ý cũng bảo Ý đẹp, đồ ăn ngon, ai cũng bảo thích Ý. Nhưng cái mà mọi người không biết là.
Trong số các nước châu Âu phát triển thì Ý là nước có tỷ lệ thất nghiệp cao, tỷ lệ việc làm thấp và lại không nói tiếng Anh, người Ý lại không thích nói ngoại ngữ. Ngôn ngữ là rào cản rất lớn, dù mình làm việc ở một tập đoàn quốc tế, team làm việc với nước ngoài nhưng nội bộ team toàn bộ là người Ý, và mình cảm nhận được họ thực sự thoải mái hơn khi nói tiếng Ý. Không phải là họ không nói được tiếng Anh mà là không phải tiếng Anh của ai cũng đủ để họ nói một cách thoải mái, để diễn đạt đúng ý họ muốn, và nhất là nói các từ quá chuyên môn cần tranh luận, hoặc là khi tán gẫu thoải mái, ai cũng muốn nói tiếng mẹ đẻ.
Thứ hai là chính sách nhập cư của Ý cực kỳ khó để có work permit, cộng với rào cản ngôn ngữ và tỷ lệ thất nghiệp, thì kiếm việc ở Ý là thử thách vô cùng lớn. Một yếu tố vô cùng quan trọng là lương ở Ý thấp hơn hẳn các nước như Đức, Anh, Thụy Sĩ, Pháp, Hà Lan. Nên thanh niên Ý ăn học đàng học, tiếng Anh ổn là di cư qua nước khác sống. Bạn làm tạm thời ở team mình kể bạn bè ảnh cũng qua nước ngoài học thạc sỹ hoặc ra nước ngoài làm việc, có người làm vài chục năm, kiếm đủ tiền mua nhà thì về Ý sống. Nói để hiểu sự cạnh tranh, khắc nghiệt là vậy nhưng phần lương lại không tương ứng với nỗ lực bỏ ra. Như công việc của mình mà qua Đức thì ít nhất phải nhân 2, dù là ở thành phố nhỏ vùng quê.
Nhưng mình không chọn Ý, là Ý chọn mình. Mọi thứ cứ tới như được định trước, ở vị trí immigrant tìm việc thì việc nào nhận mình đầu tiên thì mình nhận luôn chứ từ chối rồi biết khi nào mới kiếm được việc, hết visa thì khốn khổ lại về nước, chưa kể còn bao nhiêu giấy tờ đủ thứ liên quan, không thể ở vị trí kén cá chọn canh.
Nhưng bù lại,
Thời tiết ở Ý đẹp, thiên nhiên đa dạng và được ưu đãi. Đồ ăn đúng là ngon hơn hẳn các nước châu Âu khác, dù là mình thích ăn món Việt hơn. Và quan trọng hơn hết cả, dù mình là người châu Á duy nhất trong cả team lớn, dù mình không nói tiếng Ý thì mọi người vẫn không vì vậy mà ghét bỏ mình, không vì vậy mà phân biệt đối xử với mình, vẫn cố gắng involve mình vào các hoạt động bên ngoài công việc, vẫn tử tế với mình.
Bước chân ra ngoài gia đình, xa văn hóa, xa đất nước, xa tất cả những điều quen thuộc, xa vùng an toàn, mọi sự tử tế dù đơn giản, đều làm mình cảm thấy được an ủi, được chào đón.
Cuộc đời này, cần nương nhẹ nhau.

No comments:
Post a Comment