Thursday, December 4, 2025

Mùa cuối năm


Tranh Emil Rau

Tháng 12 là mùa của tiệc. Sơ sơ mình có khoảng 5 tiệc, chỉ việc tới ăn uống thôi mà cũng thấy chán quá, chỉ muốn ở nhà trùm chăn cho ấm và nghe Harry Potter, học bài, đọc sách. Nhà cửa dọn dẹp thật ngăn nắp sạch sẽ, đồ ăn trữ ẵn, mua thêm chậu hoa thủy tiên nữa thì hết nấc.

Hôm qua ăn tối với team, ăn xong cả bọn kéo nhau đi dạo ngắm đường phố đã lên đèn trang trí cho Giáng sinh. Đứng ở quảng trường Piazza Unita, nhìn lên lá cờ Ý bay phấp phới, cả bầu trời đêm sáng với trăng tròn, cảm giác tuổi trẻ này mình đã đi thật xa, thật tự do, thật xứng đáng.

Gần đây mình nhận ra, lý do mà mình rất hay nghĩ tới một vài chuyện, những mẩu đối thoại tưởng tượng dù mình cố gắng không nghĩ tới vì nó làm mình khó chịu. Thì ra có một loại người, đã ngu ngốc, luôn ghen tỵ lại thích thô lỗ xấn xổ tới. Mình thì không thể chống trả theo cách họ làm, thì ra kiểu gì tiếp xúc với họ cũng làm mình khó chịu.

Chỉ cần không gặp họ là được. Sự tử tế chỉ nên dành cho người tương xứng. Nhiều người vì ghen tỵ cứ xấn sổ tới, người ta vì lịch sự đã trả lời nhưng lại cứ lấ lướt. Đời này mình còn bao việc phải lo phải nghĩ, thời gian đâu mà nhún nhường chịu đựng mãi. Đời sống phải biết điều, cũng phải biết giới hạn cho loại người cứ thích lấn lướt. Mình làm được gì thì họ lại dè bỉu nói như thể chẳng có gì. Lúc cần người nâng lên thì cứ tìm mình tâm sự nọ kia. Mình quen ai là hỏi sấn sổ hỏi tới, chuyện tế nhị riêng tư càng muốn biết, rồi còn đem bồ mình ra khỏe kiểu em cũng có này nọ kia. Đời mệt nhất loại đã méo có nhưng cứ muốn hạ bệ người khác để mình cao hơn. Thích quen mới người khá hơn nhưng lại không thích ai hơn mình. 

Mình thì đã chán những mối quan hệ để đếm cho có số lượng. Giờ ai hỏi nghỉ lễ thích làm gì thì thành thật trả lời luôn ở nhà và chả làm gì. Đi du lịch thì say xe mệt chết bà. Mà đi một mình còn sợ không an toàn. Chả hiểu mọi người cứ kéo nhau ra đường, hay choi board game mất thời gian thì có gì vui nhỉ? 

Người ta đã quen với việc phải liệt kê ra. Như có gì thì phải hiện hữu kể tên, nghỉ lễ thì phải đi du lịch, rồi hội họp giao lưu. Nghĩa là phải luôn hoạt động hướng ra ngoài thì mới tính. Nhưng thế thì thời gian đâu làm những việc có ý nghĩa cho bản thân: đọc sách và suy nghĩ, nghe nhạc và tập đàn, nấu một món ăn và cải thiện công thức cho phù hợp, viết ra những suy nghĩ và quan sát bản thân thay đổi, học tập cho bản thân, cho công việc, nghiên cứu quần áo cho vừa có hình ảnh đẹp, lịch sự chỉnh chu yêu cầu cho công việc nhưng không phải mua ngập trong quần áo, nhất là loại fast fashion rởm rít giặt 2 nước là nhão xù trông như cái giẻ. Quan tâm bạn bè, gia đình, quan tâm thời sự thế giới, tình hình mưa bão, cảnh báo, chuẩn bị đối phó với những tình huống không lường trước. Bao nhiêu đó việc mà bảo còn có thời gian chơi board game hay tốn năng lượng cho thể loại chỉ muốn kéo mình xuống à. 


Mà kéo thế nào được, hi hi 

No comments:

Post a Comment