Thursday, August 21, 2025

Đi làm (1)


Mình đã làm qua nhiều công việc khác nhau. Bắt đầu từ công việc thời vụ, part-time thời sinh viên, ra trường mình làm ở một công ty bán hàng online ở vị trí chăm sóc khách hàng, rồi qua ngành tài chính, từ phòng sales tới nguồn vốn. Đi du học lần đầu về thì mình tiếp tục công việc ở nguồn vốn cho tới khi quyết định nghỉ việc, chuyển ngành bằng cách tự học thêm kiến thức về phân tích dữ liệu rồi làm ở Fintech, rồi lại quay về tài chính tiêu dùng. Công việc cuối cùng ở Việt Nam trước khi qua Ý là làm ngành bảo hiểm. Sau khi xong master về bảo hiểm và quản lý rủi ro ở Ý thì mình làm trong một tập đoàn bảo hiểm ở Ý.

Trải qua rất nhiều vị trí, phòng ban, ngành nghề khác nhau. Điều mình đã học được, tích lũy làm vốn cho mình, cả những bài học xương máu, sẽ phải kể thành nhiều kỳ. Nhưng điều mình muốn nói trong bài này là nỗ lực trong mọi công việc mình làm. Mình đã làm mọi việc, dù là nhỏ nhất, dù là việc chính trong mô tả công việc hay là việc mà đồng nghiệp nhờ làm giúp, với tất cả sự tỉ mỉ và chú tâm. Đặt 120% vào từng việc nhỏ. Đó là cách mình làm, cách mình rèn luyện bản thân sự tỉ mỉ, sự chu toàn, cách mình từ từ nâng cao năng lực bản thân. Mình biết nếu mình làm cùng việc đó ở mức độ 80% - vừa đủ nếu chỉ mất 1 tiếng, thì sẽ mất 2 tiếng để đạt 90%, mất 4 tiếng để đạt 100% và mất 8 tiếng, 10 tiếng hay thậm chí 12 tiếng để đạt mức vượt kỳ vọng. Quỹ thời gian làm việc có hạn, deadline luôn có, thì làm sao có thể hoàn thành công việc ở mức độ đó mà vẫn đúng thời hạn cho phép. Bằng cách cắt giảm những thời gian khác, đi sớm hơn, về trễ hơn, thậm chí bỏ thời gian ở nhà nghiên cứu để tối ưu công việc. Có đợt cuối quý cần ra kết quả, một số vấn đề kỹ thuật hệ thống tính toán làm mình bị trễ so với kế hoạch, và cũng vì hôm đó mình hơi chủ quan để cho bạn cùng team liên hệ toàn bộ với đội kỹ thuật, mà không trực tiếp push cho ra vấn đề sớm hơn, hôm đó mình ở lại trễ tính toán xong. Xếp bảo hôm sau gửi báo cáo. Sáng hôm sau là thứ 6, văn phòng đóng cửa và mọi người làm việc ở nhà, mình thường dậy sớm học tiếng Ý nên hôm đó thay vì học thì mình ngồi làm báo cáo và chuẩn bị trước mọi câu hỏi sếp có thể hỏi và chuẩn bị trước câu trả lời, nêu ra ý kiến và nhận xét của mình về data. 5 giờ 30 sáng xong việc, mình lưu file chờ đến 9 giờ là gửi tin nhắn báo sếp vào coi báo cáo. Sếp nhận tin xong bảo cáo ơn, không rõ đây là văn hóa ở đây hay sếp thực sự cảm kích. Dù sao thì mình cũng vui vì mình hoàn thành công việc.

Tính mình không thích nói về mình, chỉ im lặng kiên nhẫn làm việc như thế, dùng kết quả để nói lên sự nỗ lực của mình. Luôn chuẩn bị trước các tình huống, câu hỏi và phân tích tìm ra điểm mới để khi sếp hỏi là mình nói luôn chứ không ấp úng hay lúng túng. Lắng nghe cách tiếp cận vấn đề của sếp, ghi nhớ và áp dụng để lần sau nếu cùng một câu hỏi về trend hay data lạ là mình hiểu sếp muốn hỏi gì và trả lời ngay.

Một lần mình xem các clip về cách sales bản thân, phải biết cách cho sếp và người khác biết mình đã làm gì, đạt kết quả gì không thì mọi cố gắng đều không được ghi nhận, gì đó đại loại vậy. Xét về điều này thì mình tệ lắm lắm, như mình chuẩn bị 10 mà nhiều khi sếp chỉ hỏi 1 nên mình trả lời 1, không rõ sếp có hiểu để hỏi 1 và trả lời ngay, không cần xin thời gian coi lại con số hay nói linh tinh thì cần sự chuẩn bị thế nào không. Nhưng tính mình thế, vẫn ghi điểm vào những câu hỏi bất ngờ, cần phân tích sâu và với sự chuẩn bị như thế. Cả lúc còn làm việc ở Việt Nam lẫn lúc qua Ý.

Từ lúc qua đây, mình càng chú tâm bỏ nhiều công sức hơn vào việc chỉnh chu, chính xác, hoàn thành công việc ở mức độ cao nhất có thể. Có lúc đã xong nội dung, mình mất thêm thời gian để chỉnh sửa cho đẹp hơn, bắt mắt hơn. Có lúc soạn mail xong, mình dùng AI chỉnh sửa câu chữ cho mượt hơn, nhấn đúng trọng tâm mà không nghe thô hay hách dịch cho người đọc, rồi mình nhờ một đồng nghiệp xem qua và góp ý trước khi gửi cho sếp xem. Xếp đọc thấy ok mới gửi ra ngoài. Sự cẩn thận và chỉnh chu không bàn cãi. Có lần cần gửi mail qua một nước khác trả lời câu hỏi, sếp on call nhắn mình ý chính và cách viết, sau đó mình chỉnh sửa lại format mail và viết cho uyển chuyển hơn. Sếp duyệt "well done" thay vì okay nhưng bình thường, hay một lần ngồi soạn một mail giải thích cách tính khá phức tạp, sếp đọc xong bảo "perfect answer" thay vì luôn luôn okay to send. 

Nếu là mình khi mới ra trường chắc sẽ tự kỷ kiểu "chắc mình không được tin tưởng" hay là "làm gì khó khăn thế". Nhưng càng về sau, càng lúc càng trải nghiệm, học được sự chuyên nghiệp trong làm việc và việc tự ái chẳng có ích gì và nó chỉ là biểu hiện của người thiếu sự tự tin, thiếu chuyên nghiệp. Đây là công việc, nothing personal here.

Tranh Carl Bloch [1834-1890] oil on copper "Two chess players"


No comments:

Post a Comment