Stress quá nên ngã bệnh. Đau chỗ này, khó ở chỗ kia. Vậy là bận vậy, thời gian đã không đủ để học còn phải đặt lịch khám (đặt mãi không được vì gọi lên toàn trả lời tự động tiếng Ý bắn nhanh quá nghe không hiểu huhu), rồi phải nhờ bạn đặt hẹn giúp, rồi phải nhắn xin sếp cho về sớm, lội qua phòng khám chờ đợi, đi lấy thuốc. Vất vả nhiêu khê thế mà cầm về đúng 2 vỉ thuốc 14 viên, mỗi ngày uống 1 viên trong 2 tuần. Nhìn hộp thuốc thì mình đoán bác sĩ nghĩ mình đầy hơi acid dạ dày, này là do stress quá.
Haiza
Tối qua lại bị đau, ăn xong là đau, đau quá không ngủ được, sợ đêm mà có chuyện gì thì làm như nào.
Haiza
Giờ tới quyền stress tôi cũng không có, tôi phải lạc quan vui vẻ thì bệnh mới đỡ được nạ.
Thế là mình quyết định, đã không được buồn thế mình tỏa sáng rực rỡ luôn. Giờ mình sẽ tập chuyện chăm chỉ vừa khỏe vừa đẹp, tập trung học tiếng Ý và luyện skills thượng thừa. Mỗi lần ra ngoài dù trong lòng buồn thế nào cũng sẽ dress up, make up, and smile.
Trưởng thành là học cách làm việc mình nên làm thay vì việc mình muốn làm. Là gạt bỏ những buồn bã để tiếp tục bước tiếp, không chỉ thế còn vui vẻ chấp nhận, nhưng vẫn luôn không ngừng cố gắng.
Mình nhớ hàng cây bạch đàn trước nhà ngày nhỏ. Hương bạch đàn luôn thoang thoảng trong gió, lá xào xạc bên giếng nước, bên vườn rau của mẹ. Nhớ tuổi thơ những ngày ngắm cây ngắm trời, chạy theo những cánh diều, nhặt đá, nặn đất sét. Những ngày được thả trôi với những ý nghĩ, không hiểu tại sao chị lại cãi nhau với dì. Những ngày đứng hàng giờ bên cửa sổ xanh dương nhìn ra trời mưa trắng xóa, nghe tiếng mưa dội trên mái nhà.
Tranh Ivan Ivanovich Shishkin [1832-1898]

No comments:
Post a Comment