Wednesday, October 22, 2025

22/10/2025


Có lần lướt shorts thấy có gái người Mỹ bảo mục tiêu hôm nay của tao là đi tới Questura mà không khóc. Mình bật cười. Questura là nơi người nước ngoài tới làm giấy tờ cư trú. Ai cũng nói Ý đẹp, đồ ăn ngon, sống ở Ý thích này nọ chứ người nước ngoài sống ở Ý thật thử thách quá.

Mấy nay lại stress quá, stress đến mức nhiều hôm ngồi làm mà stress quá lúc không có ai ngồi xung quanh khóc luôn. Còn làm việc ở nhà thì khóc từ sáng tới chiều. Bao nhiêu thứ dồn dập thử thách quá, mãi chẳng hiểu khi nào mới ổn ổn để thở một chút, để thoải mái một chút, đi chơi đi ăn mà không phải lo lắng quá nhiều. 

Stress quá chỉ muốn tập trung cao độ, không muốn tụ tập ăn uống cà phê gì, tâm trạng đâu mà enjoy các kiểu. Đã thế còn hay bị nói phải thư giãn này kia, có ai ở trong hoàn cảnh như mình đâu mà biết, ở ngoài nói khí dễ quá đi. 

Nhưng rồi mình lại nghĩ, đời này ai cũng có phần có phận. Phận mình vậy mình cứ làm hết sức, rồi cái gì tới thì tới, phần mình mình đã cố hết sức, phận mình mình nhận.

Nghĩ thế thì thôi, mai lại dậy sớm học bài. Đi làm về lại chạy qua lớp piano. Bây giờ còn mỗi piano là để thư giãn ngoài công việc, việc học và quay cuồng đủ thứ ở đây. Nói chứ piano khó thí mồ, ngồi đọc nốt, hai tay đánh hai kiểu, ngồi nhanh nhanh chậm chậm, nhẹ hay mạnh, một lúc phải cân bao nhiêu là thứ. Nhờ vậy mà không còn suy nghĩ lo lắng gì được nữa haha...

Hoạ sỹ Maria Pawlowna Friesen.

No comments:

Post a Comment